Yêu Straight

Tác giả: Thiên Không

Edit: Nhật Lạc - Natalia

Beta: Đằng Tử

===================================

.21.

 

Sau khi lớn, tôi thật sự không mấy thích tết âm lịch.

 

Đám họ hàng có dây mơ rễ má với nhà tôi ở Đức Huệ nhiều vô số kể, chỉ riêng hàng cô chú đã có hơn dăm bảy người. Năm nào tết đến, tôi lại phải đương đầu với những chuyến viếng thăm cứ kéo dài không hết. Vả lại, còn phải căng tai lên hứng những lời than phiền và giáo huấn của họ. Họ hay cho rằng mình nói đúng, nên cứ thế mà ba hoa khoác lác. Mỗi lần như thế tôi đều hận vì mình không  bảo rằng họ nên câm đi, sao không xem xem bây giờ là thời đại nào rồi chứ? Mấy người đã OUT DATE từ đời nào rồi!

Hơn nữa năm mới ngoài việc chơi mạt chược thì chỉ có ăn, ăn xong rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, quả thực như con heo vậy đó.

 

Thực không biết heo có thể yêu đương hay không?

 

Tôi không chơi mạt chược và ba mẹ cũng không khuyến khích, sợ rằng tôi bị nghiện sinh hư. Nhưng mỗi lần trong nhà có khách thì tôi nhất định phải ngồi tiếp rượu. Vì sao ư? Vì cha tôi sức khỏe không tốt, nhất định không được uống. Lại thêm việc tôi là con trai độc nhất trong nhà thế nên chuyện đó sớm đã thành nghĩa vụ tất yếu. Kỳ thực tôi có thể nốc rượu, mỗi lần công ty mời khách tôi đều xông lên trước tiên phong.  Có điều người tài ở Đức Hụê nhiều lắm, nhìn Đinh Vĩ là biết ngay. Họ hàng nhà tôi gặp rượu là như muốn chết muốn sống, thế nên tôi chỉ còn cách bảo rằng mình không uống được mà thôi.

 

[Đàn ông con trai sao có thể nói không uống được chứ?] Chú Ba rượu nốc đã nhiều, cũng không còn giữ chút tôn nghiêm lớn nhỏ, tục tĩu cười. [Đã lên bàn rượu, đàn ông không thể không nâng chén, đàn bà không thể nói năng suồng sã.]

 

Trong cái đám bà con thân thích, tôi đặc biệt không ưa Chú Ba. Còn ông thì hình như cũng không xem trọng tôi lắm, dù trong đám họ hàng đồng trang lứa tôi học khá nhất. Ông là dạng người đề xướng việc học là vô bổ, thế nên hai đứa em họ của tôi cũng là kẻ được lợi trong vụ này. Nếu không nhờ mẹ tôi đứng giữa hỗ trợ ( mẹ tôi là giáo viên trung học ) thì thật không biết hai đứa nó làm cách nào tốt nghiệp nổi cao trung.

 

[Mấy người đó, học cho lắm vào, chỉ tổ hóa đần.] Rượu vào lời ra, ông ta bắt đầu một màn diễn thuyết. Quanh đi quẩn lại, nói tới nói lui không dứt chuyện. [Mày nhìn Tiểu Đức Tử ở sau nhà kìa. Con người ta còn học chưa đến lớp ba tiểu học nữa là. Giờ thì sao? Giàu to rồi. Hai năm trước nó chở xe tải thuê, một năm không kiếm được trăm vạn thì cũng có mấy chục vạn.]

 

Tôi lười nói lại thế nên cứ để ông ta huyên thuyên.

 

[Năm mới, người ta đốt giấy tiền vàng bạc cho ba mẹ dưới suối vàng cũng toàn tờ một trăm đồng tiền thiệt không đấy nhé.] Vẻ mặt ông đầy ghen tị, còn nói càn rằng sau khi ông chết, đám hiếu tử hiền tôn chúng tôi cũng nên làm vậy.

 

[Tôi xem thằng đó còn có tiền để đốt.] Tôi rốt cuộc nghe không lọt tai nữa. [Cha mẹ nó chết thế nào? Không phải đang sống sờ sờ thì nó chọc cho tức chết sao? Lúc mẹ nó hấp hối, nó cũng chả dám vác mặt tới bệnh viện, sợ chi tiền thuốc men. Giờ thì là gì? Giả vờ hiếu thuận? Bây giờ đừng nói tới đốt tiền thiệt, cho dù đốt vàng bạc kim cương thì ba mẹ nó dưới nấm mồ cũng chẳng nhận được cắc nào. Chẳng phải hợm hĩnh quá sao?]

 

Chú Ba không nghĩ tôi phản ứng mạnh thế, nhất thời cứng cả người.

 

Mọi người lúng ta lúng túng khó xử, sau vẫn là cha tôi đứng ra giải hòa. [Hiện giờ xã hội cũng nhiều người phát tài rồi. Bất quá cũng chỉ nhờ thời cơ trong thời kỳ xã hội chuyển mình thôi. Theo tôi thì, nếu muốn làm giàu lâu dài thì phải dựa vào bản lãnh thật sự. ]

 

Quả thật là người trí thức có khác, lời của ba so với bọn đó thật có trình độ. Chú Ba thấy Anh Hai lên tiếng cũng không bác bỏ. Chỉ có điều, tôi thấy trong lòng Chú Ba cũng không coi người cha cổ hủ của tôi ra gì.

 

[Có điều chạy xe tải cũng béo bở lắm.] Chú Ba đổi đề tài. [ Lão Đinh bạn học cũ của tôi đấy thôi, vào công ty Thạch Lương làm đội trưởng xe tải, dưới tay quản lý không dưới ba mươi xe. Thật là nở mày nở mặt. Thậm chí còn bao người tới cầu cạnh.]

 

[A, nhưng cũng tiếc, lão cũng không có số hưởng phúc, hai năm trước ung thư gan chết mất tiêu.] Ông thở dài.

 

[Nên tôi mới nói, điểm yếu của con người là số mệnh. Lợi hại đến đâu cũng chẳng đấu lại được. ]

 

Trước kia mỗi lần rượu vào tôi cũng thường nghe đến bạn học này của Chú Ba. Có vẻ như cái sự vinh hiển của ông ta cũng làm ông hãnh diện lây. Vậy mà hai năm nay không thấy nhắc tới, hóa ra đã chết rồi. Trước kia tôi thật không để ý.

 

Bất quá hôm nay ông nhắc khiến tôi có chút giật mình.

 

[Chú Ba, chú nói là lão Đinh ở phố Bát Đạo sao?] Tôi hỏi.

 

[Chứ còn ai nữa?] Ông thấy tôi hình như hứng thú thì càng nói nhiều. [Phải nói là gia đình họ cũng rất đáng thương. Trước kia kiêu ngạo biết mấy, giờ thì bỏ lại cô nhi quả phụ. Mấy hôm trước tao và thím ba cũng có đến thăm. Nghe nói thằng con thứ đang chạy taxi thuê còn thằng lớn ở Trường Xuân làm công trình gì đó cho họ hàng.]

 

Nghe ông nói vậy, tôi càng khẳng định đấy là nhà Đinh Vĩ.

 

[Biết không, mẹ nó còn nhờ tao tìm đối tượng cho thằng lớn nữa… ]

 

Đến đoạn quan trọng đó, mẹ tôi ở nhà bếp gọi tôi.

 

Tôi không tình nguyện nhưng vẫn đứng lên hỏi [Gì thế mẹ?]

 

[Mày lên ban công lấy cho mẹ mấy tép tỏi xuống đây để tối dùng sủi cảo. Để cao quá, mẹ lấy không tới.]

 

Lòng tôi bảo, tối mới ăn giờ lấy gấp làm cái gì, bây giờ là lúc sống còn đó. Nghĩ là nghĩ thế thôi, nhưng tôi vẫn nhanh như cắt phóng lên ban công hái tỏi rồi xoay người chạy tọt vào nhà bếp.

 

[Thằng bé này, tay chân thật vụng mà.] Mẹ tôi đánh lưng tôi bảo [Mày gấp cái gì, sợ thiếu rượu uống à?]

 

Đến lúc tôi ngồi xuống thì mới biết họ đã chuyển đề tài.

 

Tôi đâu thể nhảy ngang vô hỏi, Chú Ba, chú nói tiếp đi, chú giới thiệu ai cho anh ấy vậy? Nói mau lên đi, hồi hộp chết tôi mất.

 

Tôi cứ ngơ ngác ngồi im thin thít ở đó như người đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, cố nghĩ cách làm sao quay lại chủ đề đó.

 

Đời Chú Ba có hai thú vui lớn, một là nốc rượu, hai là làm mai.

 

Việc tôi không thích ông cũng vì nguyên nhân này. Hồi tôi vừa vào đại học, ông đã sắp xếp giới thiệu làm mối. Khi đó mẹ bảo tôi còn bé, chưa vội nhưng ông lại bảo không nhất thiết kết hôn ngay chỉ là tìm sẵn đối tượng thôi.

 

Cá nhân tôi mà nói, tôi nghĩ khá khắc khe rằng, ông nhiệt tình như vậy chẳng qua vì cuộc sống hôn nhân của chính mình không như ý, suốt ngày cãi nhau với thím Ba. Mỗi lần ông thấy người khác yêu thương nhau thì đâm ra thấy hứng thú dạt dào, lại cảm thấy mình mang đậm công lao.

 

Đương nhiên, kết đôi cũng là một phương diện trong số đó.

 

Tôi nhìn thím Ba, lại nhìn con của ông, rồi cô vợ em họ tôi vừa kiếm về, coi như tôi đã hoàn toàn hết hy vọng vào con mắt của ông. Đừng nói rằng tôi không muốn tìm đối tượng, cho dù có muốn cũng không nhờ ông đứng giữa mai mối để sinh thêm phiền. Thế nên mọi khi chỉ cần ông nói đến đề tài này, nếu không ngồi xa thì tôi nhất định chuyển chủ đề.

 

Nhưng hôm nay, tôi cảm thấy đặc biệt hứng thú.

 

Vất vả lắm mới tìm được lúc tẻ ngắt, tôi lại hỏi [Chú Ba, chú giới thiệu nhà nào cho thằng lớn nhà lão Đinh?]. Tôi dám chắc, cái loại nhiệt tình chân chất như ông chú tôi sẽ làm cho đến nơi đến chốn mới thôi.

 

Chú Ba kinh ngạc nhìn, không biết tại sao tôi đột nhiên đổi tính, bỗng nhiên hứng thú với những chuyện này. [Ây, nói đến nhà kia, cũng có địa vị lắm.] Ông dừng lại, cố ý khoe mình là kẻ tài.

 

Lòng tôi thực sự rất hận.

 

[Bố con bé làm trong bộ tuyên truyền cho Đức Huệ, cũng là bạn học của tao. Sau này nghỉ việc, ra hải ngoại tự mình lập nhà máy phân hóa học. Con trai ổng còn ghê hơn, mới vừa ba mươi mà mở được cả một hãng thuốc, quảng cáo rầm rộ khắp đài trung ương. Người ta còn chưa tốt nghiệp sơ trung đó con. ]

 

Ông chỉ chờ có thế. Nghe ông xả nửa ngày, vẫn chẳng nói đến cô gái kia người ngợm thế nào, cũng không rõ ông định giới thiệu đối tượng hay là giới thiệu cả họ nhà gái cho Đinh Vĩ đây.

 

[Thế, bọn họ gặp nhau chưa?]

 

Chú Ba uống đã nhiều thế nên không nghe ra giọng cấp bách của tôi nữa. [Gặp rồi. Gặp từ hai tuần trước.]

 

Lòng tôi trầm xuống, như người sắp chết giãy dụa [Nhà gái điều kiện tốt đến vậy. Có thể coi trọng thằng nhóc nhà lão Đinh sao?]

 

[Cũng không phải tao chưa từng nghĩ, từ đầu tao và thím mày cũng lo.] Chú Ba như tìm được tri âm. [Người ta chỉ có một mụn con gái, lại là đứa út, ở nhà cứ như cục vàng.] Chú Ba nói đến đây thì dừng lại, nhấp miếng rượu, rồi nói [Nhưng đời ai biết được chuyện gì, con bé nhìn thấy thằng con lão Đinh thì đã ưng ngay. Ây, cái này âu cũng là duyên, âu cũng là phận. ]

 

Tôi ngơ ngác ngớ cả người.

 

Chú Ba vẫn chưa phát hiện ra biểu cảm khác thường của tôi, có lẽ tưởng rằng quá say nên dại ra. [Bất quá thằng con cả của lão Đinh cũng có bản lĩnh. Thằng nhỏ cũng có chí, lại có ngoại hình và có dáng người, lại còn rất hiểu chuyện.]

 

Tôi không còn biết ông nói gì nữa. Trong nhất thời tôi cảm thấy đầu mình như trống rỗng. Hình như muốn cố nghĩ đến chuyện gì cũng không thể nghĩ ra.

 

Cảm giác mất mát của tôi rất rõ ràng. Chú Ba cũng nhìn ra chút chút nên vội an ủi [Tiểu Tùng, đừng vội. Chú Ba mày vẫn giữ lại mối tốt hơn nữa cho mày mà. Nói sao thì nói, tao cũng đâu thể giúp người ngoài bỏ bê người nhà được.]

 

Thấy tôi không để ý, ông lại nốc rượu, vừa cười vừa lầm bầm như độc thoại, vừa như đang nói với tôi: [ Tao nói nè, đây là số mệnh. Cái gì của mày thì là của mày. Không của mày thì, hừ, có cưỡng cầu cũng không được.]

~~~~~~~~~~~~

22.

~~~~~~~~~~~~

 

Trước kia tôi chỉ không thích Chú Ba, giờ thì bắt đầu căm hận.

 

Tôi cũng bắt đầu hận Tiểu Vĩ. Vừa trở về không lâu thì cậu đã vội vã đi xem mắt rồi. Hơn nữa lúc tôi trở về thì cũng như không có gì. Trước kia tôi vẫn nghĩ cậu đơn thuần, nhưng xem ra người ngây thơ là tôi. Cảm giác bị người mình yêu nhất bán đứng thật như bị dao cứa vào tim.

 

Trong một thoáng, lòng tôi nghĩ mình có khi còn chút may. Có lẽ người nhà buộc cậu đi cũng nên. Vả lại, Chú Ba nói rằng nhà gái vừa lòng cũng không nói đến thái độ Tiểu Vĩ. Có lẽ căn bản là không thích cô gái kia, có khi con bé đó là dạng người quái dị đến mức không dám ra đường. Nghĩ một hồi cảm thấy rất an ủi.

 

Nhưng sau đó vài giây, tôi lại nghĩ rằng Tiểu Vĩ là hiếu tử, nếu mẹ cậu đồng ý mà cuộc hôn nhân đối với tương lai gia đình cậu cũng rất quan trọng, cậu có thể vì tôi mà buông bỏ? Tôi có là gì đâu? Chẳng lẽ cậu có thể nói với gia đình, cậu thích đàn ông được sao?

 

Tôi bi ai phát hiện ra, tình cảm của chúng tôi rất yếu ớt, như hoa trong gương, như trăng trong nước. Nhìn thì đẹp, nhưng không chịu nổi một gợn sóng nhỏ.

 

Đêm đó, tôi lo lắng bồi hồi, lăn qua lộn lại không thể nào ngủ được.

 

Sáng sớm thức dậy, tôi phát hiện chỉ sau một đêm nhưng mình đã tiều tụy đi rất nhiều.

 

Đức Huệ là một nơi rất nhỏ, không có bí mật gì. Vợ chồng cãi nhau, sáng hôm sau đã truyền đi khắp phố.

 

Tôi nghĩ mình nên đi hỏi Tiểu Vĩ. Tôi muốn nghe cậu giải thích.

 

Sáng mồng một, trên đường im ắng chẳng còn ai. Cả thành thị như vẫn say giấc ngủ nồng sau cuộc chè chén thâu đêm.

 

Những mảnh vụn pháo hoa phủ kín mặt đường, theo gió tung bay.

 

Xa xa, tôi trong thấy bóng Tiểu Vĩ ở cửa, cạnh cậu là chiếc xe máy quen thuộc.

 

Cậu cúi đầu rít thuốc, cổ còn mang khăn quàng trắng tôi tặng.

 

Tôi do dự muốn bước tới, mà lại không biết nên nói gì.

 

Lúc này cậu đã ngẩng đầu, vứt điếu thuốc trong tay đi.

 

Sau tôi mới chú ý đến cô gái bên cạnh cậu. Dáng thon gầy và mái tóc thật dài, cô mặc áo khoác dài màu nâu.

 

Cô gái cười với cậu rồi nói gì đó.

 

Cậu cũng cười, vẫn là bộ dạng ngại ngùng kia. Lần đầu tiên tôi biết, nụ cười ấy làm lòng tôi thắt lại.

 

Hai người đứng nói trong chốc lát, Tiểu Vĩ xoay người leo lên xe.

 

Cô ngồi vào phía sau, hai tay nhẹ đặt bên hông cậu.

 

Xe máy cứ thế phóng đi còn khăn quàng cổ trắng phất phơ trong gió.

 

Tôi yên lặng đứng đó nhìn bóng hình họ dần rời xa.

 

Tôi cứ thế đứng ở đầu đường, trơ trọi như một người bị vứt bỏ.

 

Hôm ấy là một ngày nắng đẹp. Nhưng đối với tôi- người đứng trên đường cái lại rất lạnh, vô cùng lạnh, lạnh buốt vào tim.

 

Tôi về đến nhà thì lập tức nằm xuống giường lấy chăn che kín đầu. Giữa trưa mẹ bảo tôi đi ăn, tôi ăn xong thì ngơ ngác ở phòng lớn xem TiVi.

 

Mẹ thấy tôi ngồi không nhúc nhích thì đến sờ lên trán tôi [Tiểu Tùng, con sao thế? Khó chịu à?]

 

[Không ạ.] Tôi quay đầu né tay của bà. Lúc này điện thoại vang lên, mẹ tôi tiếp điện thoại.

 

[Nếu tìm con thì nói con đã ra ngoài.] Tôi đứng dậy, vào phòng khóa chặt cửa.

 

Mấy ngày nay, tôi không ăn thì ngủ, như một người ngẩn ngơ. Tôi không ra khỏi nhà, cũng không nhận bất kỳ cuộc gọi của ai. Trong nhà có khách thì tôi lập tức nhốt mình vào phòng không bước ra nửa bước.

 

Mẹ hỏi tôi, mới tết xong đã phát điên cái gì vậy, tôi cũng không để tâm đến bà. Ở nhà, tôi là một đứa trẻ được chiều hư, họ cũng chẳng có biện pháp gì.

 

Tôi thật hi vọng mọi người chửi rủa nặng một chút, bởi vì tôi là một người rất ngốc, rất ngu xuẩn, ngây thơ và thất bại.

 

Tôi không muốn nghĩ gì cả. Hễ nghĩ là lại cảm thấy mình không tốt, quá thất bại và dại khờ.

 

Tôi trước nay chưa hề nghĩ chuyện tình này lại khiến tôi thương tổn sâu đến thế. Nó giống như cơn lốc, cuốn hết mọi tự tin trong tôi.

 

Bây giờ những gì tôi có thể làm đó là xây cho mình một bức tường rồi lại một bức tường, từng tầng chồng chất lên nhau để có thể nhốt mình vào trong, không bị ai quấy nhiễu.

 

Nhưng cậu vẫn đến, vào một buổi tối mùng năm.

 

Đối với kẻ lừa đảo này, tôi thật rất muốn nhổ nước bọt lên mặt cậu, nhưng đến sau cùng vẫn không làm.

 

Nhìn vẻ mặt cậu lo lắng, tôi có chút cảm động. Nhìn người tôi từng yêu và vẫn yêu, tôi bi ai nhận ra, tôi vĩnh viễn không thể làm tổn thương cậu.

 

Tất cả phẫn nộ và bi thương, chỉ có thể giữ cho riêng mình.

 

[Tiểu Tùng, chúng ta đi đâu đó đi.] Cậu thừa dịp mẹ đi rửa hoa quả, nhẹ giọng nói với tôi.

 

Tôi không nói gì chỉ gật gật đầu.

 

Vừa bước đến cầu thang, cậu đã nhanh chóng ôm chầm lấy tôi [Tiểu Tùng, em làm sao thế? Dọa chết anh. Hai ngày nay anh tìm em mãi. ]

 

Phải không? Là sau khi cậu cùng cô gái kia đi hóng mát về à? Tôi muốn chất vấn, nhưng nói không nên lời.

 

Tôi chỉ đơn giản nhìn ra phía xa. Xa kia, có một quán nhỏ vẫn còn hắt ánh đèn, khung cửa sổ phản chiếu những động nước lộ ra thứ ánh sáng nhờ nhờ. Nó giống như một người khát khao được yên giấc chìm vào bóng đêm.

 

[Em đã gặp cô gái kia rồi, rất hợp với anh.] Tôi không nhìn cậu, nhẹ nói.

 

Tay cậu cứ thể từ bả vai tôi buông thõng xuống, không nói lời nào.

 

Cả hai chúng tôi đều im lặng.

 

Sau này nghĩ lại, lúc ấy tôi rất muốn cậu nói rằng căn bản cậu không hề thích cô gái kia, chỉ vì gia đình bức bách gây áp lực, tôi sẽ bỏ mặc tất cả tha thứ cho cậu. Tôi nhắm mắt lại, chợt không biết làm gì tiếp theo. Thậm chí, tôi đã vì cậu viện ra hàng vạn lý do rồi. Tôi có thể lừa gạt mình, chỉ cần cậu lại bên cạnh tôi mà thôi.

 

Thế nhưng, từ đầu chí cuối, cậu không hề nói gì cả.

 

Cậu đã dùng sự im lặng của mình đánh vỡ ảo tưởng cuối cùng của tôi.

 

Sự im lặng khó chịu đó không biết đã kéo dài bao lâu, nó dài như một đời người vậy. Chợt, xa xa truyền đến tiếng pháo nổ nặng nề, mọi người vẫn đang đón mừng ngày lễ tẻ nhạt này.

 

Chỗ chúng tôi lấy mùng năm làm đầu năm, hôm đó còn làm thêm vằn thánh và đốt pháo. Dường như ý rằng bỏ năm cũ đón năm mới. Đem năm cũ không như ý phủi đi, đón một năm mới vui tươi về.

 

Trên bầu trời u ám ấy, pháo hoa rộ sáng cả góc trời. Màn trời đêm lạnh lùng trong trẻo của Đông Bắc hiện lên một vẻ đẹp tuyệt mỹ, nhưng đáng tiếc, nó chóng tàn.

 

Tôi gục đầu, giẫm lên đống tuyết đọng dưới chân, nhẹ giọng bảo [Tiểu Vĩ, chúng ta chấm dứt thôi.]

 

~~~~~~~~~~~~~~

23.

~~~~~~~~~~~~~~

Chấm dứt, có nghĩa là tất cả mọi chuyện đều trở thành quá khứ.

 

Từ nay về sau, cậu là cậu, tôi là tôi, không còn liên quan nào nữa.

 

Tôi thích cách chia tay rõ ràng dứt khoát. Nếu có thể, tôi còn hi vọng tất cả bạn trai cũ của tôi biến mất khỏi địa cầu.

 

Đáng tiếc! Tôi làm không được.

 

Vừa trở lại Trường Xuân thì tôi đã nhận được điện thoại của Dượng Tiểu Vĩ. Họ nói họ đã thầu được công trình lớn đó là trang hoàng bên trong sân vận động. Ông có ý muốn tối nay đến gặp ba của bạn tôi để cảm ơn vì đã hỗ trợ. Và, ông muốn tôi đi cùng, vì ông nhận thầu với danh nghĩa dượng của tôi.

 

Tôi do dự chốc lát nhưng vẫn chấp nhận. Bởi vì đơn giản, tôi không muốn chuyện giữa tôi và Tiểu Vĩ ảnh hưởng tới một ai. Nói đi nói lại, tôi cũng nên cảm ơn bạn mình.

 

Ba của bạn tôi tiếp đãi tôi và ông dượng giả danh rất nhiệt tình. Khi đó, nhà của họ là nơi được trang hoàng sang trọng nhất mà tôi từng thấy qua. Không biết vì sao, tôi chợt nhớ đến Tiểu Vĩ. Chẳng phải sau khi kết hôn nhà họ cũng nên bày trí cho thật xa hoa sao? Hình như nhà gái có tiền mà.

 

Ba của bạn tôi bảo cậu ấy thường nhắc đến tôi, còn bảo rằng tôi là chỗ anh em thân thiết nhất trong những năm đại học. Nói xong ông cười hiền nhìn tôi. Còn dượng giả bên kia cũng cảm tạ, sau bảo xin ông chiếu cố nhiều thêm.

 

Trước khi về, dượng giả chuẩn bị một gói quà lớn, bên trong có vẻ khá nhiều tiền. Ba của bạn tôi khách khí nói dăm ba câu xong vẫn nhận. Xem ra đã nhận thành thói rồi.

 

Sau khi ra khỏi cửa, dượng Tiểu Vĩ tỏ ý muốn mời tôi dùng cơm nhưng tôi khách khí từ chối.

 

Có điều ông kiên trì, nói nhất định cảm ơn vì sự giúp đỡ lần này. Tôi biết ông thực tâm, không giống những chủ thầu lòng dạ dối trá, mới nói với ông: [Chú  à , thật sự không cần khách sáo. Là người một nhà cả mà, chuyện của Tiểu Vĩ cũng là chuyện của cháu.] Lời vừa nói xong, cũng thật cảm thấy chua xót.

 

[Tốt lắm, chờ tiểu vĩ về, cả nhà ba người cùng nhau đi uống một tăng vậy.]

 

Trên đường lái xe chở tôi về, ông cứ tấm tắc mãi rằng Tiểu Vĩ đã quen được một đứa bạn tốt.

 

[Tiểu Vĩ là đứa trẻ cũng hiểu chuyện lắm. Đừng thấy thằng bé không thích nói chuyện mà lầm, kì thực nó rất có tâm. Nếu cháu mà tốt với nó một, nó tốt với cháu mười.] Ông ta cứ thể khen ngợi cháu trai hết lời. [Hồi lúc ba nó đang điều trị, nhà nợ ngập đầu. Chị chú cũng lo tới suy nhược cơ thể, cứ dăm ba hôm lại đồ bệnh, chị gái Tiểu Vĩ cũng bị giảm biên chế, thế nên cả nhà chỉ còn biết trông vào nó. Nếu nó mà không theo chú làm công trình kiếm được ít tiền và mượn chỗ này chắp chỗ kia thì lấy đâu ra tiền để mua xe cho em trai chạy thuê? Thằng em nó giờ xem như cũng có một cái nghề ổn định.]

 

Tôi đưa mắt nhìn chăm chăm vào con đường đêm, chẳng nói gì.

 

***

 

Ngày trước, Tiểu Vì và dượng cùng đến nhà tôi. Vừa vào cửa, ông ngay lập tức nói rằng đã nghe Tiểu Vĩ bảo tôi có một người bạn đến ở nhờ, ông đã giúp Tiểu Vĩ tìm chỗ trú ngụ tạm thời.

 

[Mấy ngày nay cháu giúp chú và Tiểu Vĩ, thật sự là đại ân. Hôm nay dù thế này ba người chúng ta cũng phải ra ngoài uống gì đó.] Ông chân thành. [ Uống xong thì chú sẽ bắt tay vào giúp nó chuyển nhà ngay.]

 

Tôi cười bảo, không cần.

 

Tiểu Vĩ đứng một cạnh nãy giờ không mở miệng bèn bảo: [Dượng mời cậu đi, thì cậu đi đi.]

 

Vẫn là quán nhỏ dưới lầu. Vốn dĩ dượng cậu muốn tìm một quán hải sản lớn hơn nhưng Tiểu Vĩ ngăn và nói xuống nơi này, chỉ vì đây có đồ Tiểu Tùng thích ăn.

 

Dượng của Tiểu Vĩ có tửu lượng rất kinh khủng, chắc hẳn là do mọi người trong công trình rèn luyện mà ra. Ông khuyên tôi uống nhiều, nhưng Tiểu Vĩ bảo rằng, Tiểu Tùng không thể uống.

 

Ba người điều mang trong mình những niềm riêng, ngồi ảm đạm bên bàn rượu. Tiểu Vĩ ăn không nhiều, tôi cảm thấy cậu chỉ chú tâm nhìn tôi.

 

Nhưng đến khi tôi nhìn cậu, cậu lại đảo mắt đi.

 

Sau bữa cơm, Tiểu Vĩ bảo dượng xuống lầu chờ cậu. [Cháu cũng không có đồ đạc gì nhiều.]

 

Cậu vào nhà thu dọn rất nhanh. Tôi còn bước vào nhà vệ sinh lấy giùm bàn chải đánh răng cho cậu nữa.

 

[Cám ơn.] Cậu cầm lấy cho vào túi, rồi như muốn nói gì đó, ngập ngừng nửa ngày mới bảo [Tiểu Tùng, em về sau nhớ học cách nấu nướng. Ăn ở ngoài nhiều không tốt cho sức khỏe.]

 

Tôi gật gật đầu.

 

Cậu bảo, [Anh đi đây.]

 

Tôi không nhúc nhích.

 

Cậu lại gần xoa đầu tôi, nước mắt tôi không kiềm được mà nhiễu xuống.

 

Cậu ôm chặt tôi vào lòng. Mùi hương của cậu, hơi thở của cậu, tất cả của cậu, tôi sẽ mãi ghi nhớ.

 

Tôi ôm chặt lấy cậu, nghẹn ngào: [Tiễu Vĩ, đừng đi.]