Vì trong raw nhân vật đột nhiên xưng “Ca” nên ở đây tôi đổi thành anh em hết nhé. xD~

===================

Yêu Straight

Tác giả: Thiên Không

Edit: Nhật Lạc - Natalia

Beta: Đằng Tử và Bạch Nhật Mộng

==========================================

13.

Còn nhớ rất rõ, tôi ngày trước có xem qua một bộ phim truyền hình. Bộ phim ấy kể về một người phụ nữ lẳng lơ tái hôn lần hai. Bà ấy ngạo nghễ nói về chồng mình thế này, anh ấy đó hả? Vai u thịt bắp, nhưng lại không bao giờ làm đau tôi cả. Kỳ thực, nội dung hay tình tiết phim tôi đều quên cả rồi, nhưng chỉ một câu bà nói với vẻ cực kỳ mãn nguyện đó lại khiến tôi nhớ mãi không quên đến bây giờ.

Chính vậy, có một đàn ông vừa mạnh mẽ, lại vừa dịu dàng thì còn cầu gì nữa? Đặc biệt là khi làm chuyện đó, cũng phải nhẹ nhàng dịu dàng cộng thêm mạnh mẽ như thế.

Nếu xét theo hai phương diện này, Tiểu Vĩ thật sự là MR. PERFECT.

Lúc này đây, khi đã vừa lòng mãn ý nằm rúc trong lồng ngực Tiểu Vĩ, tôi thật tình chẳng còn muốn nghĩ vì sao cậu lên giường cùng tôi. Tôi chỉ biết đơn giản rằng, hiện tại bản thân rất hạnh phúc, chỉ đơn giản là thế.

Vì sao ư? Vì chuyện của tôi và Đinh Vĩ căn bản không có tương lai, vậy nên hạnh phúc nhất thời thế này đã là rất đáng quý.

Người xưa thường nói, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng thâu. (Vợ lớn không bằng vợ bé. Có vợ bé thì đi vụng trộm tốt hơn) Cũng có đạo lí riêng của nó.

Sự âu lo giữa cái được và mất cũng là một dạng khác của hạnh phúc.

Tôi nhẹ vân vê vành tai cậu. Vành tai Đinh Vĩ rất to, biểu hiện cho sự may mắn.

[Tiểu Vĩ, hồi cao trung anh quen bao nhiêu người?]

Cậu khép hờ, nheo mắt lại nhìn tôi, vẻ mặt đó cuốn hút người ta đến chết mê chết mệt.

[Nhiều lắm, không nhớ.]

[Anh tưởng mình là Vi Tiểu Bảo à?] Tôi dùng sức nhéo tay cậu [Tiểu tình thánh.]

Đinh Vĩ cười, [Vậy còn em?]

[Nhiều lắm, để em nhớ kỹ lại đã.] Tôi giả vờ ra dáng suy nghĩ [Hình như,.. có… một người à]

[Hả? Ai vậy? Anh có quen không?]  Cậu cảm thấy hứng thú vỗ đầu tôi.

[Đương nhiên là anh quen rồi.] Tôi dừng một lát, [Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.]

Cậu nghĩ nghĩ một chút, sau hiểu thì mặt ửng hồng lên. Tôi ngây ngốc nhìn vẻ mặt ngại ngùng ấy, cảm thấy thực rất đáng yêu.

[Đừng có đần mặt nữa đi, em đùa anh vậy mà.] Tôi nhéo mũi cậu, [Lúc đó anh ngốc ngốc nghếch nghếch, chỉ biết xem tiểu thuyết võ hiệp …]

[Em dám trêu anh à.] Tiểu Vĩ ép tôi vào lồng ngực [Xem anh trừng trị em thế nào này.]

[Đại ca tha mạng.] Tôi cười khì trong lòng cậu, [Em mới gặp là thích anh ngay, thật đó. Này nhé, anh đẹp trai phong độ, đẹp đẽ quý phái. Nếu mà đem so với Vi Tiểu Bảo thì thông minh hơn chắc rồi, mà, nếu mà đi so với Lệnh Hồ Xung thì phong lưu hơn lắm luôn.]

[Còn nói.] Cậu dùng lực ép tôi vào người [Kỳ thực hồi cao trung anh sớm biết em thích một người trong lớp mình rồi. Trời, cứ liếc mắt nhìn người ta mãi không thôi]

[Ai vậy?] Tôi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, không kiềm chế mà hồi tưởng lại đôi chút. Huh? Hồi đó ngoài đùi của Tiểu Vĩ, mình còn liếc nhìn ai nữa sao? [Ai thế? Nói mau.]

[Em thật không nhớ sao?] Mắt Tiểu Vĩ mang ý cười [Người ngồi trước em, Thôi Khải đó.]

Thôi Khải là một tên mập, thịt trên người ít nhất cũng hơn trăm cân, đi bộ một chút là thở hổn hển. Hồi cao trung, chúng tôi thường lấy cậu làm trò hề.

[Đúng vậy đó,em thích Thôi Béo đó, rồi sao? Nhìn tấm thân bồ tượng của người ta cũng sướng mắt lắm. Ai như anh ốm nhách như vậy chứ?] Nói xong, tôi nhanh tay chọt lét Tiểu Vĩ.

Tiểu vĩ rất sợ nhột thế nên cứ né tránh mãi. Chỉ là cậu ấy không cam tâm miệng cứ liến thoắng [Này Này, được rồi, bữa nào về Đức Huệ anh kể cho Thôi béo hay.]

Người xưa cũng có nói, người sợ nhột sẽ sợ vợ. Không biết Tiểu Vĩ có thế không nhỉ?

Tôi nhào lên bắt lấy cậu nên vô tình chạm phải chỗ đó. Trời ạ, không ngờ chỗ đó của cậu đã cứng nữa rồi.

~~~~~~~

 

14.

Có người từng nói, con người ta sinh ra bản chất là Bi-sex.

Tùy vào tình cảnh, trường hợp và quyết định giới tính sau này.

Có người vì tình mà lên giường, nhưng cũng có người làm tình chỉ vì tiền.

Thậm chí, có người làm chuyện đó đơn giản vì cô đơn mà thôi.


Cho tới nay, tôi không hiểu tại sao Tiểu Vĩ lại làm tình cùng tôi. Có lẽ, bởi vì cậu là người ít nói.

Có chăng cậu không biết nói thế nào. Hoặc giả, cậu cơ bản không biết mình nên nói gì.

Tôi chỉ biết rằng, cậu chưa từng nói yêu tôi, thậm chí chữ “thích” cũng chưa bao giờ phát thành lời. Điều hiện nay tôi có thể khẳng định, chỉ nằm trong khoản cậu thích ở cùng tôi. Vì sao ư? Vì ánh mắt, vì ngữ điệu, vì nụ cười rộ như ánh mai chiếu sáng của cậu.

Chỉ là, ẩn trong mắt cậu, có một nơi rất mông lung diệu vợi, là một đại dương xanh thẳm và sâu đến không chừng. Tôi biết, nơi đó tôi mãi không thể hiểu được, cũng như chạm vào được.

Bởi vì, những lúc tôi nói những câu ngọt ngào, cậu đều luôn mỉm cười, ngại ngùng, nhưn vẫn một mực im lặng như thế.

Tôi biết,

Cậu là trụ cột của gia đình. Cậu từng nói, cậu là con cả, mọi chuỵên trong nhà đều do cậu gánh vác. Nên cứ thế, những gánh nặng vô hình ngày một trĩu vai.

Cậu rất coi trọng đồng tiền. Bởi vì cậu bảo, mẹ năm nay đã già, dưới cậu còn em trai và em gái, nhất định phải gửi tiền về nuôi.

Thế nên cậu chỉ còn cách phải kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền mà thôi.

Tôi thường cảm thấy, cậu là người có thể chịu nhiều khổ sở. Dù rằng cả hai cùng tuổi, nhưng cách đối nhân xử thế của cậu chín chắn hơn tôi rất nhiều. Tôi không biết vì cha qua đời nên ảnh hưởng tới cậu, hay căn bản đó từ đầu đã là tính cách của cậu rồi.

Tôi không hỏi tại sao ngày đó cậu đột nhiên rời đi, có phải muốn trốn tránh hay không. Thậm chí, đến chuyện tình cảm cả hai, chúng tôi cũng chưa lần nào thẳng thắn đề cập.

Chúng tôi cứ thế, ở cùng nhau, nương tựa lẫn nhau.

Tôi cảm thấy thế là đủ rồi. Điều muốn cậu làm, cậu đều làm tất thảy.

Thế nên, tôi còn trông mong điều gì nữa chứ?

***

Ngày mồng 1 tháng 10 rất nhanh cũng tới. Mọi người bề bộn nhiều việc nhưng Đinh Vĩ vẫn xin nghỉ một ngày cùng tôi trở về Đức Huệ.

Đó là lần đầu tôi và cậu cùng ngồi trên một toa xe lửa, cảm giác thực rất thích. Không biết vì sao, tôi cứ thấy trong xe không ai đẹp trai như cậu. Chúng tôi cứ ngây ngốc ngồi cùng nhau, một lời cũng chẳng thốt. Cứ thế khắc ghi hình ảnh đối phương, cảm thấy thế rất ngọt ngào.

Chiều, cậu lại đèo tôi ra bờ hồ kia. Nơi đây giờ đã trở thành bờ hồ của mùa thu. Đậm sắc và lãng mạn đến không tưởng. Mặt nước trong biếc phẳng lặng hôm ấy thu gọn mảng trời xanh lam vào mình. Rừng cây ven hồ mang màu vàng ónh ánh. Những phiến lá khô dưới chân chúng tôi phát ra những tiếng xào xạc và mang đến cảm giác thật mềm mại.

Chúng tôi ngồi trên bờ dựa vào nhau, thi thoảng mới nói một lời.

Kỳ thực, hai người như thế, thật sự rất hạnh phúc.

Cách bờ không xa có một rừng cây Bạch Dương. Lần trước chúng tôi tới, đã thấy rất nhiều cây bị người khắc chi chít chữ lên đó.

Chợt, tôi dừng lại nhìn Tiểu Vĩ, bảo [Chúng ta cũng khắc làm kỷ niệm đi]

Tiểu Vĩ đẩy ra một con dao từ xâu chìa khóa, tìm cây nào cao nhất thì dùng sức khắc vào.

Tùng. Vĩ

Ngày * Tháng * Năm **


Khắc xong, cậu quay lại nhìn tôi, rồi lại đưa mắt nhìn những dòng đó.

Tôi rất muốn bảo: Hồ này, cây này là minh chứng cho chuyện tình chúng ta.

Chỉ có điều, nghĩ là nghĩ thế thôi. Tôi một câu cũng không nói, chỉ đơn giản cầm tay cậu, đứng lặng im dưới tán cây thật lâu,.. thật lâu…

===========================

Xin lỗi, cảnh hot mà các bạn nói, ít quá rồi. HaHa.