Yêu Straight

Tác giả: Thiên Không

Edit: Nhật Lạc - Natalia

Beta: Aki và Đằng Tử

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

4.

Tôi không rõ cậu ta nghĩ gì vì cậu vốn không phải tuýp người khéo nói.  Không giống như tôi làm trong môi trường kinh doanh miệng lưỡi thường xuyên thao thao bất tuyệt, ăn nói trơn tru.

Bất quá sau lần tôi bộc bạch, biểu hiện cậu ta không có gì khác thường. Sáng sớm đi làm, tối về vẫn tập tạ, mỗi khi trông thấy tôi vẫn mỉm cười gật đầu chào. Tôi đoán, có lẽ vì cậu sống dưới mái nhà người khác, không thể không cúi mình.

Chỉ là, tôi không rảnh quan tâm nhiều đến vậy.  Tuần thứ hai tiếp đó, tôi liều lĩnh dẫn bạn trai mới về nhà. May mắn thay lúc đó Đinh Vĩ chỉ ở trong phòng mình, không bước ra ngoài nửa bước. Lúc người kia vội vàng ấn tôi lên giường, đột nhiên trong đầu tôi xuất hiện ý nghĩ kỳ quái,  phía bên kia bức tường, Đinh Vĩ đang làm gì nhỉ?

Một khi đã xuất hiện thì ý nghĩ đó cứ quẩn quanh trong đầu, không gạt đi được. Thế nên cả lúc lên đỉnh cực kì hưng phấn, tôi cũng ngoan cố ngậm chặt miệng, không rên lấy một tiếng. Nhưng không rên thật sự rất khó chịu thế nên tôi đành làm chuyện đó qua lớp chăn.* Kết quả, người tôi dẫn về khó chịu bỏ đi mất.

Sáng hôm sau đụng mặt, cậu ta gật đầu chào như chẳng có gì xảy ra. Lúc đó tôi mới hay, tất cả đều do bản thân cả nghĩ.

Lần thứ hai dẫn người về càng chết dở, vừa đúng lúc bắt gặp cậu ta mặc áo ba lỗ từ trong phòng bước ra. Nhìn thấy cậu, gã kia cứ dán chặt mắt vào Đinh Vĩ không thôi, thậm chí nhìn thiếu điều chảy cả nước dãi. Sau vào đến phòng, gã vẫn cố gạn hỏi tôi cậu ta là ai. Hỏi đến nỗi tôi  phát ngấy, phán cho gã một câu xanh rờn, người cậu vừa thấy là trai bao của tôi.

Sau lần đó tôi không dẫn ai về nhà nữa! Chịu đựng hai lần là quá đủ rồi!

*****

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái là đến mồng một tháng năm. Công ty chúng tôi trong khoảng thời gian này chẳng còn việc gì làm, kì nghỉ đến sớm hơn thường lệ, thế nên tôi khuân gói trở về Đức Huệ.

Tôi lần lữa đến đúng ngày đó mới trở về, dù sao về sớm cũng không có gì thú vị, nhất là phải ì ra chịu trận, nghe người nhà lải nhải kêu tôi mau chóng tìm đối tượng đi. Buồn bực hai ngày ở nhà, rốt cuộc đến ngày thứ ba tôi quyết định đi tìm Đinh Vĩ.

Tôi chưa từng tới nhà họ. Căn hộ đó nằm trên đường số 8, cách nhà tôi rất xa, từ xưa đến nay vẫn chỉ có độc một tầng trệt. Nhà tôi thì đã cất lầu từ nhiều năm trước.

Kì thực trước đây gia đình tôi cũng sống ở khu ấy, lâu rồi không về thăm lại, giờ mới thấy con đường vốn dĩ rộng thênh bỗng dưng hóa chật hẹp, bờ tường vốn cao vời vợi trở nên thấp bé hẳn ra. Mặt đường nhầy nhụa rác rến, gió mùa quét mạnh qua là tất cả bay tứ tán khắp nơi.

Tôi không biết nhà cậu cụ thể ở đâu, thế nên bèn dừng lại hỏi thăm một thiếu niên ven đường, [Anh tìm Cậu của tôi à?] Thiếu niên ấy mặc quân phục màu xanh lá mạ (dùng để đi tuần), nhìn rất đẹp [Đi theo tôi]

Sau, thiếu niên dẫn tôi vào một căn nhà có khoảnh sân nhỏ cách đó không xa. Vừa bước vào sân, cậu niên thiếu ấy liền ngửa cổ lên hét to [Cậu, có người tìm!!!!] Tiếng hét vừa dứt, cậu ta bỏ vào nhà.

Tôi đứng ngoài cửa chờ. Khi màn cửa vang lên những tiếng sột soạt,  một phụ nữ trung niên bước ra đón tôi. Mặc dù chưa từng gặp qua, nhưng nhìn sơ tôi cũng biết rằng bà là mẹ của Đinh Vĩ.  Thấy bà, tôi mới thấm thía câu nói của người xưa “Con trai thường giống mẹ”. Quả thật khuôn mặt tuấn tú của Đinh Vĩ được di truyền từ bà rất đậm nét.

Tôi vừa toan mở miệng nói, chào bác, thì bên tai đã nghe thấy tiếng Đinh Vĩ: [Tiểu Tùng, sao cậu tới đây?]

******

Đinh Vĩ và bác gái dẫn tôi đến một căn phòng phía Tây. Từ phòng phía Đông vọng đến những thanh âm lách cách đặc trưng của bàn mạt chược, tôi bỗng nhận ra Đinh Vĩ vừa mới từ đó ra.

Mẹ cậu nghe bảo tôi là bạn cùng phòng với Đinh Vĩ ở Trường Xuân thì rất nhiệt tình, bưng ra một bàn nào là trà nước bánh trái, thậm chí còn mời tôi ở lại dùng cơm. Nhưng ngược lại, Đinh Vĩ thì rất thoải mái, đầy tự nhiên vừa vào phòng đã lập tức nhào lên đống đồ khô trên phản nằm khểnh ra.

[Bác gái, bác đừng vội, cháu ngồi chút là đi ngay] Tôi có chút ngại.

[Mẹ, mẹ ra ngoài đi. Đừng làm việc vớ vẩn hù người ta bỏ chạy] Đinh Vĩ tùy tiện nói với bác.

[Trời ơi! Coi cái thằng này kìa…] Mẹ Đinh Vĩ trừng mắt nhìn cậu [Được, các con tán gẫu đi, mẹ ra ngoài trước]

Chờ bóng bác khuất tầm, tôi le lưỡi bảo, [Cậu nói năng với mẹ cậu thế mà coi được?]

Đinh Vĩ cười, vỗ phành phạch xuống tấm phản, ngụ ý bảo tôi qua đó ngồi.

Tôi đến ngồi cạnh cậu, nghe âm thanh huyên náo phòng bên [Ngại quá! Khiến cậu phải bỏ chơi giữa chừng.]

[Tôi cũng đâu muốn chơi! Đêm qua nhậu say, đến giờ còn khó chịu.] Cậu ta lười biếng nói.

Tôi biết Đinh Vĩ uống rất được, cũng rất thích uống. Kéo tay cậu, tôi nói [Cậu lại uống nhiều rồi.]

Đinh Vĩ cười híp mắt, không lên tiếng, để mặc tôi kéo tay cậu ấy.

Bàn tay Đinh Vĩ rất lớn, cũng rất đẹp. Ngón tay vừa thon lại vừa dài.

Nhưng mà dù muốn ngắm, tôi cũng không thể nào nắm lên xem cả buổi chiều được. Với cả không biết mẹ cậu ấy sẽ chạy vào lúc nào, lỡ như cảnh tượng tôi và cậu tay trong tay bị bắt gặp, thử hỏi sẽ thế nào đây?

Nghĩ thế, tôi hắng giọng, [Đinh Vĩ, tôi mới đến chơi, thế mà cậu lại ngủ ư?]

Đinh Vĩ mở mắt, cười nhìn tôi [Vậy cậu nói đi, giờ mình đi đâu đây?]

[Cậu rành Đức Huệ hơn tôi, cậu tính đi]

[Hay giờ tìm bọn Lâm Hải, Trương Mai?]

[Ôi, không đi đâu]  Tôi lắc đầu, xiết tay cậu thật chặt [Đi với chúng nó lại phải nhậu tiếp, coi bộ cậu uống còn chưa đủ đô ha.]

Đinh Vĩ nghe thế thì nhìn tôi cười, đảo mắt [À, đột nhiên tôi nhớ ra có một chỗ cũng được.]

Nói xong, cậu bật dậy, kéo tôi ra ngoài.

~~~~~~~~~~~~

5.

Nhắc đến thì thật là hổ thẹn! Tôi ở Đức Huệ cũng đã lâu, sao lại có thể không biết gần đây có một cái hồ tuyệt đẹp đến vậy.

Trong lúc Đinh Vĩ dựng xe máy ven đường, lòng tôi dâng lên nỗi khát khao được nhảy vào, hòa mình vào dòng nước xanh biếc ấy.

[Thế nào?] Đinh Vĩ đắc ý nhìn tôi.

Tôi cười chỉ vào góc liễu đang rủ xuống bên hồ [Tiểu Vĩ, tôi đếm đến ba, thi coi ai chạy đến đó trước, người thua phải bao cơm chiều.]

[Được.] Cậu ta tự tin gật đầu.

Hô [Một] xong, tôi lập tức lao ù đi. Cậu ta thì đứng ngớ ra một hồi mới nhanh chân đuổi theo. Chưa được nửa đoạn, Đinh Vĩ đã vượt mặt tôi, đã thế còn ngoái lại nhìn tôi cười ruồi.

Đợi tôi thở hồng hộc chạy tới bên gốc cây đó, cậu ta đã nhàn nhã đứng đợi từ lâu.

Thật sự chả quen với cái biểu hiện đắc ý của Đinh Vĩ, tôi bèn lợi dụng quán tính, giả vờ không thắng kịp, đè cậu ta ngã nhào lên bãi cỏ.

[Không tính, không tính.] Nằm trên người Đinh Vĩ, tôi nói.

[Tại sao?] Cậu ta không vội cũng không buồn bực, cười nhìn tôi.

Còn tôi đuối lý nửa ngày mới trừng mắt nói [Vì tôi đã chơi ăn gian.]

Lời vừa dứt, cả hai đều phá lên cười.

Sau, hai chúng tôi ngã lưng ra bãi cỏ ngắm bầu trời xanh trong và những đám mây trắng như bông mãi lơ lửng.

Tôi có chút không phục nói, [Sao bảo hôm qua cậu uống nhiều lắm mà?]

[Thì ra cậu là hạng người “thừa nước đục thả câu” sao?] Đinh Vĩ nghiêng mặt qua, cầm tay tôi để lên bụng cậu [Dù có thả câu cũng phải xem chủ ao là ai chứ, bộ cậu tưởng cơ bụng tám múi này khi không mà có à?]

[Hả? Sao tôi lại không rờ được múi nào vậy?] Tôi giả vờ sờ sờ vuốt vuốt rồi ra sức đè mạnh một chút, Tiểu Vĩ lập tức la to đau đớn bật dậy ngay.

Hôm ấy là một buổi chiều mùa xuân đầy vui vẻ.

Và cũng chiều ấy, về sau này trường cửu khắc sâu trong góc nhỏ kí ức của tôi.


Khi đó, những nhánh cỏ non tơ chỉ mới nhú khỏi lồng đất, gió hồ nhẹ nhàng mơn trớn trên mặt chúng tôi.

[Làm sao cậu tìm được một nơi đẹp như thế?] Tôi vừa nói vừa ngồi một chỗ xem Tiểu vĩ nghịch nước [Cũng không nói sớm một chút để cả bọn cùng đi.]

[Tôi lâu rồi chẳng đến.] Khi Tiểu Vĩ khom lưng đùa giỡn với những hạt nước của bờ sông, chiếc áo căng ra bám chặt vào cơ thể. Dưới vầng dương sáng ngời, cậu trở nên thật rực rỡ. [Mấy năm trước khi cha qua đời, tôi thường hay đến đây một mình.]

Lúc nói ra câu đó, cậu quay lưng về phía tôi nên tôi không biết biểu cảm khuôn mặt cậu thế nào. Kỳ thực, hồi nghỉ đông đại học năm hai, tôi có nghe bạn bè kể chuyện ba cậu qua đời. Chỉ là lúc đó nghe xong cũng không cảm thấy gì mấy. Nay, nghe cậu nói lại, bất giác tôi tưởng tượng ra cái khung cảnh cậu một mình ngồi ưu tư bên bờ hồ lặng tênh. Cũng vì hình ảnh đó khiến tôi hiểu được một phần sự cô đơn và đau khổ trong cậu.

Tôi ngồi đó lặng im, không biết nói sao cho phải, chỉ còn cách thầm nhủ sau này phải đối tốt với Đinh Vĩ mà thôi.

Tiểu Vĩ xoay người, cười không mấy tự nhiên [ Giờ trời còn hơi lạnh, vào hạ chúng ta ra đây bơi đi]

Chữ “Chúng ta” vô tình bật ra khỏi miệng cậu khiến tôi rất cảm động.

Tối về, chúng tôi đi cùng Lâm Hải, Trương Mai đến khách sạn Hữu Nghị nhảy disco. Kỳ thực chỗ chúng tôi nhỏ, trào lưu này chưa phổ biến lắm. Chỉ có những người đàn ông ôm phụ nữ nhảy ba bước rồi lại bốn bước. Đúng là nhà quê!

Mà cũng vì thế, chẳng ai dám nói với người lớn trong nhà là mình đi vũ trường, họ luôn nghĩ nơi đó chỉ dành đám vũ nữ và phường lưu manh đầu đường xó chợ.

Điều đó đẩy tới cảnh mọi người hoàn toàn không lĩnh hội được những bước nhảy của tôi. Suốt tối đó tôi phải mở cả một lớp học nhảy. Nói không ngoa chứ đối với khiêu vũ tôi rất tự tin. Dù thế nào tôi cũng đã lê la khắp các sàn nhảy lớn nhỏ của thủ đô rồi. Đêm đó, toàn bộ vũ trường đều dừng lại ngắm tôi nhảy, dù giờ kể lại cũng khoa trương ít nhiều. Có điều, tôi biết chắc chắn bọn họ đều đang nghĩ, từ đâu xuất hiện ra tên nhóc khiêu vũ này.

Chỉ là quan trọng hơn tất thảy, tôi thấy rằng Đinh Vĩ nhìn mình vô cùng tán thưởng.

Tối đó, chúng tôi nhảy đến tận khi vũ trường đóng cửa vẫn chưa thỏa thuê. Sau, đám người Lâm Hải kéo chúng tôi ra phố ăn đồ nướng.

Tới nơi, bọn Tiểu Vĩ kêu ra bình rựơu rắn ngâm thuốc bắc có nồng độ cực cao. Có điều, trong lúc nhảy mọi người đã uống không ít rồi, thế nên giờ đây Tiểu Vĩ đưa cặp mắt mê man vì rượu nhìn tôi cười [Cậu cũng uống đi, tráng dương lắm đấy]

Tôi nghĩ bụng, tối nay mà tráng dương nữa thể nào cũng có chuyện mà thôi.

Đó là một ngày rất vui. Nhưng đến hôm nay hồi tưởng lại, tôi vẫn mãi băn khoăn câu cậu nói bên bờ hồ chiều hôm.

Có chăng, từ khoảnh khắc ấy, Đinh Vĩ đã xem tôi là một người bạn chân chính rồi?

Và, ừ, dù thế nào chiều ấy vẫn đậm mãi trong kí ức nhạt nhòa của tôi.

===============================================

Chú thích:

Cái màn cửa là cái này này:



*Còn cái này nhảm nha, chỉ là cho vài bạn thắc mắc hay nghe người ta nói 6 múi, chứ không 8 múi nha*

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. Không có ý gì mạo phạm anh và chị nhân vật có trong ảnh. xD

Okk ~

==========================================

[To be con]

==============================================

Vào 1 ngày không xa =))